Cô Uyên vẫn mặc bộ áo choàng thẩm phán, bình thản ngồi ở vị trí chính giữa. Khi mọi người dần ổn định chỗ ngồi, một bóng dáng quen thuộc đi tuốt phía sau, chậm rãi bước vào thẩm phán pháp đình, chính là kiểm sát quan Phương Lập Xương.
Kể từ lúc hoãn phiên tòa hai ngày trước, Phương Lập Xương vẫn luôn trốn lỳ trong khách sạn Mê Lệ, chưa từng xuất hiện trước mặt nhóm Cô Uyên. Giờ phút này hắn đột ngột lộ diện, lập tức thu hút ánh mắt kỳ quái của đám quan chức tòa án.
Phương Lập Xương đương nhiên cảm nhận được những ánh mắt đó, nhưng hắn chẳng hề bận tâm. Nhìn bóng lưng già nua đang ngồi trên ghế thẩm phán kia, hắn thầm cười khẩy trong lòng.
"Thời trẻ có tài giỏi xuất chúng đến mấy thì già rồi vẫn phải chịu thua tuổi tác thôi... Hôm nay, tao sẽ khiến lão già nhà ông và cái tòa án bảo thủ này mất hết mặt mũi."




